Tuổi 35 – Lặng lẽ trưởng thành giữa bão giông

6:50:00 PM

 Có lẽ không ai nói cho bạn biết rằng, tuổi 35 là một cột mốc rất kỳ lạ trong đời người.

Nó không quá trẻ để được phép sai lầm, cũng chẳng đủ già để được tha thứ nếu thất bại. Nó là ngã rẽ mà bạn phải tự quyết định: tiếp tục chạy tiếp giấc mơ hay buông bỏ để sống một cuộc đời “ổn định”. Và rồi, chính ở độ tuổi ấy, chúng ta bỗng trở thành một kẻ giỏi che giấu: nỗi buồn, áp lực, sự tổn thương – tất cả đều gói ghém lại sau lớp mặt nạ mang tên “mình ổn”.



Tôi đã từng ở đó. Tuổi 35 của tôi là một chuỗi ngày dài đầy áp lực và những buổi tối nặng nề. Tôi stress đến mức mất ngủ liên tục, chẳng còn thiết tha điều gì. Những giấc mơ tuổi trẻ dường như chỉ còn là ký ức. Tôi bắt đầu hút thuốc – thứ mà ngày xưa tôi từng ghét cay ghét đắng. Tôi uống rượu một mình – không phải để vui, mà để quên đi cảm giác bất lực khi thấy bạn bè đã ổn định, còn mình thì vẫn cứ mãi loay hoay.

Có những ngày đi làm về, tôi chỉ muốn ngồi lặng trong bóng tối, mặc kệ cuộc đời trôi. Không ai biết tôi đang đau. Không ai hỏi tôi mệt không. Vì ở tuổi 35, người ta mặc định bạn phải mạnh mẽ, phải là chỗ dựa cho người khác – dù bên trong bạn có đang đổ vỡ thế nào đi nữa.

Tôi từng trách bản thân. Trách vì đã không quyết liệt hơn, không liều lĩnh hơn, không “điên” như tuổi 20. Nhưng rồi, sau một lần gục ngã thật sự – về cả tinh thần lẫn thể chất – tôi hiểu ra một điều: mình không sai, chỉ là mình chưa học được cách yêu lấy chính mình.

Tôi từng nghĩ mình thất bại…

Nhìn xung quanh, bạn bè đã ổn định: có người đã là sếp, có người có nhà đẹp, xe sang, con ngoan – còn tôi thì vẫn đang nợ ngân hàng, làm công việc không yêu thích, đôi lúc thấy mình chẳng có gì đáng tự hào.

Tôi từng rất giận bản thân. Vì đã không liều lĩnh hơn. Vì chọn an toàn. Vì không có “gan” từ bỏ để theo đuổi đam mê. Tôi đã dằn vặt chính mình suốt một thời gian dài.

Nhưng rồi, đến một lúc kiệt sức, tôi mới hiểu: mình không thất bại, mình chỉ đang học cách trưởng thành – theo cách đau đớn hơn một chút.

Tuổi 35 không phải là cái kết, mà là sự bắt đầu lại – một cách trưởng thành hơn

Tôi bắt đầu chậm lại. Lắng nghe bản thân mình nhiều hơn. Tôi tập viết – không phải để ai đọc, mà để hiểu chính mình. Tôi ngừng trách móc quá khứ, và bắt đầu học cách chấp nhận nó như một phần tạo nên con người hôm nay.

Tôi học cách từ chối những điều không phù hợp, kể cả là những mối quan hệ tưởng chừng không thể thiếu. Tôi chọn lọc bạn bè, tắt bớt những cuộc vui không thật lòng, và học cách quý trọng những khoảnh khắc bình yên một mình.

Tôi hiểu rằng, không phải ai ở tuổi 35 cũng có nhà lầu xe hơi, cũng có sự nghiệp thành công hay một tổ ấm trọn vẹn. Có người vẫn đang nợ ngân hàng, có người vẫn đang đổi nghề, có người vừa ly hôn, có người đang làm lại từ đầu. Và tất cả những điều đó đều… không sao cả.

Chúng ta vẫn xứng đáng được yêu thương, được tôn trọng, và được sống một cuộc đời đúng với mong muốn của mình.

Gửi những ai đang ở tuổi 35 – bạn không cô đơn

Nếu bạn đang đọc những dòng này và cảm thấy lòng mình chùng xuống, hãy biết rằng có ít nhất một người từng trải qua giống bạn, đang đồng cảm với bạn, và thật sự muốn bạn biết rằng: bạn không cô đơn.

Bạn không sai khi thấy mệt mỏi. Bạn không yếu đuối khi thấy mình muốn buông xuôi. Bạn chỉ đang đi qua một giai đoạn rất thật của cuộc đời – nơi mà ai cũng phải học cách đứng dậy bằng chính đôi chân mình.

Và rồi, một ngày nào đó – bạn sẽ cảm ơn chính mình vì đã không bỏ cuộc ở tuổi 35.

Sống là để trưởng thành, không phải để chạy đua.


Tuổi 35 không phải là điểm kết thúc. Nó là chương mới – nơi bạn bắt đầu hiểu rõ hơn mình là ai, mình muốn gì, và điều gì thật sự quan trọng.

Nếu bạn thấy mệt, hãy nghỉ một chút. Nếu bạn thấy đơn độc, hãy chia sẻ. Nếu bạn thấy lạc lõng, hãy nhớ rằng: bạn đang trên đường đến với phiên bản tốt đẹp nhất của chính mình.

Hành trình ấy có thể cô đơn, nhưng nhất định không vô nghĩa.

TrendingMore

Xem thêm